Nguyễn đức nghĩa và những bí ẩn trong bức thư tử biệt

Ngay trước lúc được "về bên gia đình", trong những khi chờ thi hành án, tử phạm nhân Nguyễn Đức Nghĩa run rẩy viết ra những dòng tâm tư rỉ máu...


Cái giá bán phải trả

Sau gần bốn năm bị tuyên xử tử với tội ác man rợ khiến ra vào tháng 5/2010, cuối giờ chiều ngày 22/7, tại trại giam số 1 (Công an Hà Nội), tử tù đọng Nguyễn Đức Nghĩa đã bị Hội đồng thực hành án (gồm đại diện tòa án Tối cao, Viện KSND Tối cao, cục thi hành án, lãnh đạo trại giam số 1) thực hành bản án tử hình bằng hình thức tiêm thuốc độc. Sau đó, xác tử tù nhân này được lưu giữ tại đơn vị xác bệnh viện 19-8 (bộ Công an), trước khi cho phép người đơn vị đến nhận về.

Bạn đang xem: Nguyễn đức nghĩa và những bí ẩn trong bức thư tử biệt

Ngay vào đêm 22/7, bà Phạm Thị Chuân (mẹ Nguyễn Đức Nghĩa) thuộc nhiều người thân trong gia đình đã túc trực tại bệnh viện, chờ đến giờ được phép đưa xác Nghĩa về quê chôn cất.


*

Những cây bút tích cuối thuộc của "sát thủ ngày tiết lạnh" Nguyễn Đức Nghĩa trước khi bị hành hình (ảnh: CAND)


Sáng sớm 23/7, theo quan ngay cạnh của PV, đứng trước phòng lạnh của đơn vị tang lễ bệnh viện 19-8, bà Chuân héo hắt với gầy guộc, lặng lẽ chú ý thi thể con được đưa đến với đôi mắt đỏ hoe. Đến 9h sáng thuộc ngày, sau khi chấm dứt một số thủ tục cần thiết, rất cấp tốc chóng, xác Nghĩa được chuyển ra một chiếc xe siêng dụng chờ sẵn phía ngoài. Ít phút sau, chiếc xe lặng lẽ lăn bánh theo đường vành đai 3 hướng về quốc lộ 1A. Thi thể của tử tù nhân Nguyễn Đức Nghĩa được đưa thẳng về tỉnh thái bình (quê nội Nghĩa) để chôn cất bên cạnh mộ bố là ông Nguyễn Đức Hùng.

Chiều 23/7, căn công ty tại phường Lãm Hà, quận Kiến An, TP. Hải phòng – nơi Nghĩa hình thành và lớn lên -vẫn đóng cửa yên ỉm, cổng khóa chặt, vắng lặng. Mặc dù nhiên, tất cả nhiều dấu hiệu đến thấy căn đơn vị vừa được ai đó dọn dẹp. Ngày 24/7, bà Chuân đưa di ảnh Nguyễn Đức Nghĩa về bên và có tác dụng đám tang cho bé trai.

Tâm sự với PV, bà C. (hàng xóm) trầm giọng kể: “Tâm trạng đâu nhưng mà rình rang hả chú. Gọi là có chút thủ tục báo lễ, kẻo thằng Nghĩa dưới ấy tủi thân. Kể từ sau thời điểm ông Hùng mất, bà Chuân lên Hà Nội sống với cô con gái. Bên cửa, vườn tược bà ấy đều gửi gắm láng giềng nhờ trông nom. Nghĩ cũng thương bà Chuân, nhì ông bà đều sống hiền lành, tử tế được cả xã quý mến. Ai ngờ, tai họa ập đến. Giờ chồng chết, bé bị tử hình... Ko biết bà ấy sống sao đây?”.


*

Nguyễn Đức Nghĩa bị tuyên xử tử hình vào vụ án được coi là một vào những vụ án man rợ nhất từ nhiều năm trở lại đây (ảnh: Thành Long).


Sự trùng hợp “lạnh người” giữa nhì gia đình

Hơn bốn năm đã trôi qua, với ông Nguyễn Văn tía - bố nạn nhân Nguyễn Phương L., quãng thời gian nhiều năm vừa qua ít nhiều đã giúp ông và gia đình lấy lại thăng bằng trong cuộc sống.

Tâm sự với PV, ông bố nói mình ko thể làm sao quen được với cảm giác thiếu vắng con gái trong bữa cơm gia đình. Giá dịp đó có một điều ước, người thân phụ sẽ nguyện ước cho con gái ông được trở về dương gian, ngồi ăn cơm ở vị trí quen thuộc, xới chén cơm nóng mang đến bố mẹ ấm lòng. Mất cô đàn bà đầu lòng ngoan hiền, vợ chồng ông ba dành hết tình thương vào cậu con trai thứ hai.

Nghe tin cơ quan lại thẩm quyền thực hiện bản án tử hình Nguyễn Đức Nghĩa, ông bố lặng người trong ít phút rồi nói, giọng chậm rãi: “Bố mẹ nào cũng thương con, đau xót khi có sự mất đuối nhưng mọi thứ đã quá lâu rồi, Chủ tịch nước cũng đã bác bỏ đơn xin đại xá tội tử hình với Nghĩa phải trả giá đến những tội lỗi cơ mà mình đã tạo ra cho không chỉ gia đình tôi mà đến toàn xóm hội. Nghĩa đã làm cho những việc không đúng trái với cơ quan chức năng thi hành án tử hình là điều hoàn toàn đúng pháp luật nhằm giữ nghiêm kỷ cương...", ông ba nói.

Xem thêm:

Ông bố cũng bày tỏ, mọi việc gồm thế làm sao thì cũng diễn ra rồi cần có mong muốn, gồm thù hận cũng chẳng thể giải quyết được gì. Thuộc với đó, ông bố cũng mong muốn được gửi một vài ba lời phân chia sẻ, động viên đến người mẹ già của Nghĩa.

Cũng vào buổi nói chuyện, ông ba đã kể về một túng thiếu mật nhưng ông giấu kín đáo suốt bốn năm qua. Theo lời ông, đó thực sự là một câu chuyện kỳ lạ mà lại ông thấy cụ thể có sự trùng hợp giữa gia đình ông cùng gia đình Nguyễn Đức Nghĩa. “Chỉ trước hôm ông Hùng mất vày tai nạn giao thông vận tải vài ngày, tôi cũng bị tai nạn giao thông vận tải khá nặng, nhưng may mắn qua khỏi” – ông tía nói.

Theo lời ông Ba, hôm đó, ông đang đi xe thứ trên đường, vì chưng đau buồn chuyện của phụ nữ nên đã đâm vào dải phân cách, ông bị bất tỉnh giữa đường. “Rất may tôi được người đi đường đưa vào cấp cứu tại bệnh viện E, những bác sỹ đã chữa trị tận tình, tôi mới tai qua nạn khỏi”. Như muốn minh chứng mang lại lời nói của mình, ông bố chỉ tay lên vết sẹo lâu năm trên trán đã được lớp tóc mái che đi không nhiều nhiều.

Như một sự trùng hợp, sau đó không nhiều lâu, bố Nguyễn Đức Nghĩa trong một lần tham gia giao thông bằng xe máy đã bị tai nạn bỏ mạng giữa đường. Cũng chỉ vị mải suy nghĩ, lo lắng cho con trai.

Kết thúc buổi trò chuyện, ông ba nước mắt rưng rưng, trải lòng: “Tôi đã quên hết những chuyện đau buồn trước đây. Vượt khứ tang thương đã khép lại, tôi không muốn nghĩ đến nó nữa rồi”.

Bí ẩn những cái thư cuối

Được biết, trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, tất cả lẽ vị linh cảm được mẫu chết cận kề, Nguyễn Đức Nghĩa bỗng vắt tính đổi nết, trở phải rất cục cằn với cũng không ít lần đập đầu vào tường, tuy vậy sắt hòng tự tử. Để đảm bảo an toàn cho Nghĩa, vài ngày trước lúc thi hành án tử hình, cán bộ trại tạm giam số 1 đã chuyển tử tù này tới một buồng giam đặc biệt. Phòng giam này tứ bề được bao bọc kín bằng xốp với chăn bông để ngăn anh ta làm liều.

Trong thời khắc chờ thực hành án, Nghĩa đã viết vài chiếc gửi về đến gia đình. Trong khổ giấy ngang với 8 mẫu chữ, tử tội phạm 30 tuổi viết những lời rỉ máu: “Mẹ, anh chị và những con thân yêu. Vậy là sau hơn bốn năm dài chờ đợi, cuối cùng cũng đến ngày bé được trở về bên gia đình. Mọi người hãy mừng cho bé nhé”. Bằng đường nét chữ run rẩy, Nghĩa cũng bảo: “Yêu mẹ, anh, những chị và những con vô cùng”. Cuối thư, cựu sinh viên đại học Ngoại thương viết: “Con của mẹ - Nguyễn Đức Nghĩa”. Lá thư trên được Nghĩa viết thời điểm 17h30 ngày 22/7. Dừng bút, Nguyễn Đức Nghĩa được cán bộ quản giáo bê cho chén bát phở con kê nhưng anh ta cũng chỉ ăn được vài gắp rồi buông đũa.

Lá thư khiến không ít những người được tiếp cận tỏ ra bất ngờ khi bên cạnh mẹ cùng anh chị, tử tù này còn gửi mang đến “các con”. Nhiều người mang đến rằng “các con” ở đây là “các cháu” của Nghĩa, mặc dù theo kiếm tìm hiểu, lề thói của người thái bình (quê nội Nghĩa), người Hải phòng (nơi Nghĩa ra đời và lớn lên) hay người Hà Nội (nơi Nghĩa đã sinh sống 12 năm) đều ko nơi làm sao gọi con cháu là con.